Người sở hữu những thương hiệu quý tộc

Đăng ngày : 04/08/2007 | 91 lượt xem

Pinault là con trai của François Pinault, người sáng lập huyền thoại của tập đoàn PPR nổi tiếng. Trước đây, tập đoàn này nguyên là một doanh nghiệp buôn bán gỗ và hiện sở hữu khối tài sản khổng lồ 24,7 tỷ USD.

 

Dưới sự lãnh đạo của Pinault cha, PPR đã phát triển từ lĩnh vực kinh doanh khiêm tốn ban đầu sang một loạt các lĩnh vực từ bán lẻ tới các thương hiệu quý tộc như Gucci và Yves Saint Laurent.

 

Giờ đây, sau hai năm tiếp quản công ty này, Pinault con đang chứng tỏ mình cũng có con mắt tinh tường như cha ông.

 

Gần đây nhất, vào ngày 17/7, Francois-Henri Pinault tiến hành mua lại 62% của hãng sản xuất trang phục thể thao Puma. Mặc dù, có vẻ như Puma lạc loài giữa những thương hiệu đã có của PPR, các nhà phân tích vẫn cho rằng, thỏa thuận này giúp công ty thu hút được một thế hệ người tiêu dùng cao cấp trẻ hơn, những người mặc quần jeans và đi giày đế thấp với áo khoác của Chanel.

 

Puma là một trong những thương hiệu trang phục thể thao đi tiên phong trong việc đột phá khỏi tốc độ tăng trưởng chậm chạp và lợi nhuận thấp trong lĩnh vực này. Hãng đã thay đổi hình ảnh của mình trở thành một người chuyển tải phong cách bằng cách hợp tác với những nhân vật nổi tiếng như nhà thiết kế Jin Sander và người mẫu Christy Turlington.

 

Pinault tin tưởng rằng, kinh nghiệm của PPR trong lĩnh vực bán lẻ sẽ giúp đưa Puma trở thành một ngôi sao toàn cầu. Ông cũng không loại trừ khả năng sẽ kết hợp Puma với một trong những thương hiệu cao cấp của PPR, như Gucci chẳng hạn.

 

Pinault cũng rất cứng rắn trong việc cải tổ lại các bộ phận của công ty do cha ông sắp đặt. Ông cắt bớt danh mục đầu tư bán lẻ của công ty bằng cách bán lại thương hiệu bán lẻ Printemps của hãng ở Paris, một bộ phận trong tên gọi ban đầu của PPR là Pinault-Printemps-Redoute.

 

Ông cũtyle="TEXT-JUSTIFY: inter-ideograph; MARGIN: 0in 0in 0pt; TEXT-ALIGN: justify" align="justify">

Điều đó không có nghĩa là Pinault không phải đối mặt với sự cạnh tranh lớn trong thế giới của đồ da mềm, trang sức nạm kim cương và những tấm áo choàng có giá 10.000 USD này.

 

PPR vẫn là hãng thương hiệu quý tộc đứng thứ ba trên thế giới, với doanh số 4,9 tỷ USD từ các thương hiệu hạng sang của hãng (tương đương 20% tổng doanh thu của hãng.)

 

Tuy vậy, con số này còn rất khiêm tốn so với 21 tỷ USD của LVMH Moet Hennessy Louis Vuitton ở Paris, hãng sở hữu thương hiệu Louis Vuitton, và 6,6 tỷ USD của hãng Richemont của Thụy Sỹ, công ty sở hữu thương hiệu trang sức Cartier.

 

Và tỷ suất lợi nhuận 16% của bộ phận thương hiệu cao cấp của PPR vẫn còn thua xa mức trên 40% của hãng LVMH thu được từ thương hiệu Louis Vuitton.

 

Tuy nhiên, bộ phận thương hiệu quý tộc của PPR tăng trưởng nhanh hơn so với các đối thủ khác. Doanh số của hãng tăng 18% trong năm 2006 so với 12% của LVMH và Richemont. Lợi nhuận hoạt động của các thương hiệu hạng sang của PPR tăng tới 44% trong năm ngoái, lên mức 779 triệu USD, so với mức tăng 16% của các hãng khác.

 

Và không giống như ở LVMH, nơi những thương hiệu nhỏ hơn như Givenchy và Celine phải vật lộn dưới cái bóng của Louis Vuitton, PPR thu được kết quả kinh doanh xuất sắc từ những một nhóm những thương hiệu nhỏ bao gồm thương hiệu thời trang nữ Balenciaga, đồ trang sức Boucheron và thương hiệu đồ da Bottega Vaneta.

 

Trước khi trở thành CEO của PPR, Francois-Henri Pinault đã làm việc 16 năm trong tập đoàn, tuy nhiên, phần lớn trong quãng thời gian đó, các hoạt động chính của công ty là sản xuất và buôn bán gỗ.

 

Mặc dù vậy, Pinault đã đóng một vai trong lớn trong công ty và vào năm 2003, cha ông đưa ông lên chức Chủ tịch của Artemis, công ty mẹ kiểm soát 40% cổ phần của PPR. Ông đã cùng với CEO khi đó của PPR là Serge Weinberg thành công trong việc đưa Gucci thoát khỏi kế hoạch thôn tính của LVMH.

 

Pinault cha cũng rất chú trọng đến việc đào tạo con trai mình. Vào năm 1992, ông thành lập một ban cố vấn gồm 10 nhân vật có ảnh hưởng lớn của Pháp, bao gồm Chủ tịch khi đó của Credit Lyonnais là Jean Peyrelevade, và Jerome Monod, cố vấn cao cấp của cựu tổng thống Pháp Jacques Chirac. Vai trò của ban cố vấn này là giám sát Francois-Henri.

 

Trong vòng 7 năm sau đó, Pinault cha thường xuyên gặp gỡ với từng người trong ban cố vấn này và mỗi năm một lần, các thành viên của ban cố vấn và ông gặp nhau tại một bữa tối và đặt ra cho ông nhiều câu hỏi.

 

Cuối cùng, vào một buổi tối năm 2005, hai cha con nhà Pinault gặp nhau tại nhà hàng nổi tiếng L’Ami Louis ở Paris. Trong bữa tối đó, Pinault cha đưa cho con mình chùm chìa khóa có chiếc móc đeo bằng vàng ròng của văn phòng CEO của tập đoàn và nói: “Con đã 40 tuổi rồi và nếu bố là con, bố sẽ muốn nắm giữ chức vụ này.”

 

Với việc Pinault con lên điều hành PPR, sự khác biệt giữa PPR và LVMH càng trở nên rõ nét hơn.

AMICA sưu tầm.


Các tin khác

Chiến lược cạnh tranh
MASAN đưa nước mắm sang Thái Lan

Nước mắm Chin-Su Yod Thong của Masan đã có mặt tại hệ thống quán ăn, cửa hàng bán lẻ xứ sở chùa vàng, là bước đi đầu tiên của doanh nghiệp trong hành trình tiếp cận thị trường ASEAN.

Đọc thêm >>
Phát triển thương hiệu
Khi Trung Nguyên "tách" quyền

Trong 4 mảng chính của thị trường cà phê, ông Đặng Lê Nguyên Vũ sẽ thể hiện quyền lực “vua cà phê” như thế nào trong thời gian tới?

Đọc thêm >>
Quản trị nhân sự
Nghề sales: 'Blacklist' của cử nhân, xuất phát điểm của lãnh đạo

Với riêng nghề sales, quan trọng là bạn can đảm bỏ ngoài tai dư luận và theo đuổi hướng đi mình đã chọn, kiên nhẫn để không nản chí trước những lời từ chối dồn dập từ phía khách hàng.

Đọc thêm >>